ngày công ty nhật đau khổ đã và đang qua, tôi lại đi học trên con đường cực khổ. Đôi chân tôi nặng trĩu nài nỉ nlỗi không muốn bước. Không hiểu sao, giác quan thiết bị 6 của mình lại sở hữu khám phá xấu – một ngày tệ hại. Nhưng thôi, cứ đọng kệ mang đến qua vẫn. Và cầm cố là tôi nỗ lực nâng từng bước chân nặng năn nỉ nhỏng quả tạ tới mái trường cùng với phiêu bạt có tác hại y hệt như bao gồm đá rơi vào tình thế đầu tiễn tôi đithăm các cụ với ngồi ngắm kê khỏa thân vậyQuả nhiên, trực quan của mình không không nên. Vừa bước ngay gần đi học thì một bầy du côn tới chặn con đường tôi lại. Nói du côn ráng thôi tuy thế tất cả bắt buộc đàn ông đâu ! Là một bạn bè con gái sinh lớp 12, mắt rực lửa nhỏng ý muốn nạp năng lượng tươi nuốt sống tôi vậy.Tôi trung ương trạng vốn ko để ý cần vẫn tiếp tục liên tiếp đi tới. Vừa bước thêm một bước, tôi đã biết thành một chị có vẻ như là đầu sỏ xuất kho sau làm tôi bửa bịch xuống khu đất. Cô gái đầu sỏ gằn giọng hỏi tôi :- Mày là Lam Ánh Tuyết yêu cầu ko ? Sao thấy đàn tao lại ko kính chào hả ?Tôi đau điếng, ngước mắt lên quan sát. Đôi mắt chị ta lườm tôi có tác dụng tôi phát run. Tôi thêm bắp trả lời chị ta :- Dạ...vâng! Em là...Lam Á...n...h...Tuyế...t. – Tôi gượng gạo dậy, hỏi :- Chị...tìm kiếm...em...bao gồm vấn đề gì...không?Vừa nói dứt lời, chị ta đặt chân vào ngay gần tôi với hỏi :- Mày đo đắn tao là ai sao ? ... ~~~~~~CHÁT~~~~~~Tôi vừa chấm dứt lời chữ « ko ...», chị ta sẽ tát tôi một chiếc. Má tôi đỏ ửng lên, rát do dòng tát vừa rồi. Chị ta bước đến nói cùng với tôi :- Tao là Klặng Dương Nguyệt, hotgirl số 2 của ngôi trường. Mày new lớp 11 nhưng đang dám chỉ chiếm danh hotgirl tiên phong hàng đầu của trường. Hừ... ! Mày qua phương diện tao nhanh khô thật đấy ! Tao đang mang lại ngươi biết mùi vị của một trận đòn tội dám qua khía cạnh Kyên ổn Dương Nguyệt này !Nói hoàn thành, chị ta giơ tay ra hiệu đến lũ bọn em tiến tới.Thôi rồi , cầm cố là cuộc đời của Lam Ánh Tuyết này sẽ xong tại đây sao ? huhuhuhuhu ! Tôi không thích được vinch dự nêu tên trên mục « ... Cửa Hàng chúng tôi khôn cùng tmùi hương tiếc .... » đâu, huhu...Bỗng dưng, một luồng tà khí còn dữ dội hơn hết mấy chị du côn ùn ùn kéo tới. Người tôi ớn giá. Tôi trở về nhìn, thế ra là một trong đại trượng phu trai tràn trề tà khí. Cậu ta có mái tóc xanh lam xuất xắc đẹp, đôi mắt màu nâu ánh lên vẻ ám khí... Cậu ta tương đối đẹp nhất zai chứ đọng bộ.Không phát âm sao, trường đoản cú cơ hội hắn tới, mấy chị du côn đứng yên ổn nlỗi tượng (bệnh dịch mê trai đây mà lại, hic), Cậu ta đặt chân vào gần chị đầu sỏ, nhếch mxay nói :- Lớp 12 kéo lũ bầy vây cánh bạn bè đi tấn công một bé nhok lớp 11 ko thấy nhục à ?Chị đầu sỏ đứng yên fan, khuôn khía cạnh Trắng hồng – White bệch – Đỏ ửng – Tím tái. Chị ta ngượng gạo ngịu sai bảo mang đến bầy em lui về. Thoát rồi, tôi thsống phào vơi nhõm. Tôi con quay sang định cảm ơn dẫu vậy hắn đã từng đi đâu mất tiêu. Cậu ta như một nhẵn ma vậy. Ghê thừa ! Chợt tôi lưu giữ ra còn phải đi học. Tôi cấp, chạy thục mạng cho tới lớp. Cũng may là vừa kịp dịp trống vào. Cái Vân – đồng bọn duy nhất của tôi con quay sang thắc mắc:- Mày làm những gì cơ mà hiện thời new tới ?- Tao... bị lũ phụ nữ lớp 12 ngăn con đường ! – Tôi ấp úng rồi nói toẹt ra luôn.- Mày gồm làm sao không ? Có bị tmùi hương nơi đâu không ? – Cái Vân băn khoăn lo lắng hỏi dồn.- Không ! – Tôi trả lời gỏn gọn.- Cái gì ? Mày nghịch tao à ? Mày là dị nhân chắc chắn ? Làm sao mày đối lại được cùng với bạn hữu phụ nữ lớp 12 chứ ? – Cái Vân ngạc nhiên, trố góc nhìn tôi.- Vân ! Trong giờ học ko được thủ thỉ ! – Cô Nga nhắc làm mẫu Vân lag mình. Cái Vân lại ngồi xuống bình tâm dẫu vậy khi cô không để ý, này lại tra hỏi tôi như công an tra hỏi tầy. Cuối cùng, tôi cũng cần thiết chịu nổi ngay lập tức nói luôn :- Có tín đồ sẽ cứu vãn tao ! – Tôi nói cho thôi chiếc chình ảnh tra hỏi.- Ai, là trai tuyệt gái ? Lớp làm sao ? Địa chỉ ? Số điện thoại thông minh ? Thành tích tiếp thu kiến thức cầm cố nào ? Nhà giàu or nghèo ? – Ai ngờ chiếc Vân còn tra hỏi một giải pháp dồn dập hơn mới ghê chứ.- Là nhỏ tra...- Đẹp trai ko ? Tuổi tác ? .... – Tôi còn chưa kịp nói nốt chữ « Trai » thì mẫu Vân vẫn dancing vạo họng tôi hỏi tiếp. Sao này lại phải tra hỏi kinh núm rò rỉ ? Người đó cứu vãn mình chứ đọng tất cả cứu vớt nó đâu nhưng mà nó sốt sắng nỗ lực lưỡng lự.- Tao lạ lẫm cậu ta. Chỉ là vô tình . – Tôi trả lời làm cho nó bế tắc não nài.Tự nhiên tất cả giờ đồng hồ con trai huýt sao liên tiếp. Tôi tò mò và hiếu kỳ bước ra trước cửa. Ôi trời, một cô gái sắc đẹp hết sức đáng yêu (kẻ ngang tôi thôi) đặt chân vào trước của lớp tôi. Rõ ở trường mà lại cô ta còn đổi màu tóc tiến thưởng màu nắng và nóng, khoác váy nhiều năm cho tới chân. Tôi tức ơi là tức. Từ trước tới giờ chưa xuất hiện đứa phụ nữ như thế nào đầy đủ dung nhan để tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh với tôi đâu ! Vậy mà giờ đây một con nhỏ tuổi tự đâu thù lù ở chỗ này (chui ra tự đâu cố kỉnh không biết).Vậy là trong bảng tin của ngôi trường chữ « hotgirl 1 Ánh Tuyết » của mình lại bị thêm đuôi « ... VS Kyên Liên » Tôi tức đến hơn cả mắt thay đổi màu sắc, đầu bốc sương tới vị trí rồi. Từ nay tôi vẫn gồm kẻ thù là nhỏ nhỏ Kyên ổn Liên – Lê Kyên Liên.Sau một tuần lễ khảo sát về lai kế hoạch của bé nhỏ dại đó, tôi bao hàm thông tin trong sổ nlỗi sau :BẢN THEO DÕI TUYỆT MẬTVỀ ĐỐI THỦ CẠNH TRANH- Tên vừa đủ : Lê Kyên Liên- Tuổi : 17- Ngày sinc : 1/7/ ko rõ- Tên tía : Lê Hoàng Tuấn - Nghề nghiệp : Giám đốc.- Tên chị em : Lê Kyên ổn Anh - Nghề nghiệp : Phó giám đốc- Tên anh : Lê Văn Minh - Nghề nghiệp : HS lớp 12- Lê Klặng Liên :+ Nhan sắc đẹp : Tốt+ Tính nết : Ko rõ. Khá (cho đại)+ Đảm vẫn : Ko rõ. Khá (đại nốt)+ Học tập : Xuất xắc (được lắm)+ Ăn nói : chọc ngoáy (hệt nhau mình)Hết !!!Haizz...


Bạn đang xem: Tôi không tin bạn là hoàng tử


Xem thêm: Văn Mẫu Lớp 11 Tập 2: Phân Tích Nội Dung Bài Thơ Từ Ấy Của Tố Hữu Ngữ Văn Lớp 11

Con nhỏ dại Kyên Liên kia và đúng là đối thủ nặng trĩu kí nhưng.Cảm ơn các bạn đã đạt ra chút ít thời gian nhằm phát âm truyện của bản thân... ^_^